Tiếng đập bàn vang lên, làm kinh động đến Giang Dạ Bạch đang mơ mơ màng màng ngủ gật phía sau bức rèm. Nàng dụi dụi mắt, ngồi thẳng dậy bên cầm án(1), nhân tiện đưa ánh mắt dò hỏi về phía nha hoàn bên cạnh.
Nha hoàn giờ phút này cũng trong trạng thái kinh ngạc y như người đã đập bàn, bộ dạng như bị sét đánh trúng.
Thật tình mà nói, mình có một tật rất xấu, đó là dễ dàng từ bỏ, xóa bỏ, vứt bỏ bất cứ điều gì dù là quan trọng hay không quan trọng. (Đương nhiên là trừ tiền ra và gia đình ra ). Ý mình là dù cho đó là cái mình đang hướng tới, hay cái mình nâng niu lưu giữ bao nhiêu năm đi nữa, vào một ngày đẹp trời nào đó nếu thấy chán hoặc không thích là … delete all.
Mình… quá tệ !!!! >”<
2. Tình huống 1:
Một người ngồi trên giường ăn bánh, người còn lại hì hục lau dọn phòng.
A: Tốt tốt, có tương lai làm dâu nhà em. *Tiếp tục ăn bánh và xả rác*
B:
Tình huống 2:
B: Đã nói bao nhiêu lần là không được gội đầu khuya, để tóc ướt đi ngủ hả? Khăn đâu, đem lại đây!
A: *ngoan ngoãn đem khăn lại*
B: *lau lau lau lau xong rồi chải chải chải cho gọn gàng*
A: :shy:
Tình huống n…
Và như thế là soái ca ngôn tình tiểu thuyết trong đầu mình bay đi hết .
Với lý do là vượt mức 30% CPU nên byethost không cho xài chùa nữa T__T, phải dọn nhà nhanh trước khi nó cúp host của mình.
Tìm mọi cách backup database vẫn không được, kiểu nào cũng xuất hiện lỗi. Cuối cùng đành phải bỏ cả buổi tối ngồi cặm cụi backup… bằng tay không, và restore theo kiểu copy paste SQL.
OK, tạm thời coi như xong. Những chuyện còn lại tính sau Ví dụ như có 1 số mục trên side bar trái không truy cập được, đơn giản là do chưa backup tearm (phần định dạng categories)
Nhân dịp ở công ty trực vào chiều thứ 7, ngồi không không có gì làm. Nhìn xung quanh chỉ còn loe ngoe vài người, bạn nhựt áo đen ngồi trước mặt thì ngủ gà ngủ gật (không biết đã thức bao nhiêu đêm rồi), bạn ngồi kế bên thì đứng múa múa may may. Ngáp… Nói chung là bây giờ đang quá rảnh nên phải nói nhảm thôi.